Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Rồi thời gian sẽ trả lời, liệu chúng ta có thuộc về nhau...


  • Con gái miền Nam chẳng ngại lắng nghe, nhưng bối rối muốn bộc bạch chia sẻ mà không biết bắt đầu ngõ nào. Một câu chuyện của miền Nam ấm áp gửi cho mùa lạnh xứ Bắc.
Thế mà cũng đã 4 năm mới về lại nơi ấy - quê nội, có những ngây ngô đợi chờ.
...

Xe lăn bánh và dáng hình những cánh đồng dần xa, những giọt sương đang lấp lánh kiêu kỳ khiến bầu trời ban sớm thêm tinh khôi. Ngõ làng chào đón hôm ta đến nhưng giờ thì ngủ yên - nay ta đi. Cái vẫy vẫy tay của mọi người cũng nhỏ dần, làm ta nhói. Mà vắng 1 người tiễn.

Trở về lại với cái nắng nóng khiến con người ta hối hả của miền Nam, nhớ không gian lạnh xứ Bắc tê tái tay nhưng lòng thì lại rúc rích lúc bồn chồn lúc thản nhiên....Thi thoảng nằm ngó, rồi chợt hồi tưởng lại vài khoảng khắc - đối với ta nó dễ thương đến đằm thắm. Mà đã gọi là khoảnh khắc thì ngắn ngủi, cũng chẳng thể biết được người kia có kịp bắt lấy mà mơ hồ như ta không.

Có những tình cảm vội vàng đến - vội vàng đi - theo quên lãng. Nhưng lại có những thứ tình cảm lẳng lặng trong bụng người bao năm, chẳng thể gọi tên vì ngại sầu - vì ngại nhớ. Cứ thế rồi sống và ngầm hiểu họ vẫn ở bên ta, nhưng khoảng cách thì muôn trùng. Dặn dò kỹ lưỡng mùa này lạnh lắm nên tim dễ rung động - dễ mang bệnh tương tư vào lòng. Biết thế rồi mà vẫn mắc đấy.

Hoa đào cây thắm cây he hé, như lòng con người ta dám yêu hoặc tự dối lòng mình. Gặp người mà lòng ta thổn thức lẫn bâng khuâng – câu được – câu mất – câu lại lửng lơ. Muốn người đoán là ta đang hướng mắt về người, rằng yêu trước hết phải hiểu, nên dành thời gian kể chuyện và lắng nghe.


Con gái miền Nam chẳng ngại lắng nghe, nhưng bối rối muốn bộc bạch chia sẻ mà không biết bắt đầu ngõ nào.

Giá mà thích có thể nói toạch ra được nhỉ, hoặc hẳn là ngại yêu xa dễ tổn thương lòng.

Ta đoán cũng có chút quý mến ngây ngô thì mới nghĩ đến nhau mà trao khăn ấm. Chắc người thừa biết ngoài này thời tiết chỉ 2 mùa, mua khăn đặng ta nhớ về mùa đông đã từng bước chung. Chẳng phải tình cảm của ta là đáp lại mà ta quý từ những ngày xưa rồi. Đã có thời gian ta quên người bẵng 1 năm, nhưng người ấy vẫn đâu đó sắp xếp ta gọn ghẽ 1 vị trí ở trong lòng. Thế đấy, năm nào ta cũng nhận được 1 lời chúc tuổi, không biết bao giờ mà người ghi nhớ ngày đặc biệt đó trong thời gian. Còn ta thờ ơ mà chẳng nhớ nổi tháng 12.

Em về đây rồi – mà đôi khi vẫn tưởng tượng mình đang ngồi ăn chè cùng nhau, được anh quệt đi vết dính trên cằm. Cả tờ khăn giấy anh đưa, câu anh hỏi "em có lạnh không?", "em có thích ở đây không?", nói chuyện với em anh thỏ thẻ đến hiền lành mà thân thuộc, 2 bóng người nhấp nhô cứ bước bước mà quên nói lời nào - em nhớ tiếng bước chân anh đưa em về hôm vắng rồi tự tay mở cổng tiễn em tận đấy./

Vâng. Ta quý anh và mến anh!

Ai cũng có 1 mùa để nhớ.

Rồi thời gian sẽ trả lời liệu ta có thuộc về...
  
Ry Nguyen                           
Read More

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Tháng 8 mùa yêu, người ta có đôi với nhau hết rồi, sao chúng mình thì chưa ?


  • Nếu có yêu nhau, hãy yêu nhau vào một ngày tháng 8...


Thật sự chỉ mong một cơn mưa nào đó trong một ngày tháng 8 ẩm ương có thể đưa đến bên cạnh đời mình một chàng trai biết cầm ô. Hoặc là trong những cơn nắng ngột ngạt còn sót lại sau cùng của mùa hạ đưa đến cho mình một chàng trai với ánh mắt hiền lành… Để mà biết say nhau, biết tương tư và biết yêu nhau như những người xa lạ yêu nhau. Thì chắc vui lắm nhỉ?

Tháng 8 vốn là quá đẹp để hát lên một bản tình ca da diết, khi cùng nhau đi trên phố, khi cùng nhau len lỏi những con đường nhỏ xíu và vắng hoe. Rồi chúng ta sẽ cùng ngồi lại, trú chân ở một góc quán nào đó có vòm cây xanh ngắt, kể cho nhau nghe những ngày đi lạc trước đây.


Chúng ta nói về quá khứ, một quá khứ đã từng sục sôi và oanh liệt. Một quá khứ chôn giấu bao mối tình vụng dại mà chẳng đi đến đâu. Sau đó thì cùng cười. Cười vì những ngây ngốc của một thời ta rất trẻ. Và ta chìm đắm trong ánh mắt nhau để mà đồng cảm, để mà sẻ chia, để mà ra chhiều đã hiểu nhau nhiều lắm ấy.

Chúng ta nhìn vào thực tại, nơi những ngón tay đang vòng ôm cốc latte thơm lừng nghi ngút khói, giờ đây đang nhích chậm, nhích chậm để được chạm khẽ vào nhau. "Tách", cái âm thanh là lạ vừa nở bừng trong tim ta một niềm hân hoan mới, để ta biết mình vui vì vừa gặp được một người bạn tâm giao, và thế là chúng ta gật đầu mà chẳng màng một lời hẹn ước.

Tháng 8 ấy, chúng ta nói về tương lai cùng nhau được chưa nhỉ? Khi mà trong đáy mắt đã trong vắt những điều mộng tưởng xa xôi? Chúng ta nhìn thấy quãng thời gian sau này một vài năm, thậm chí là vài chục năm. Chúng ta có niềm tin rằng người ở cạnh rồi vẫn sẽ ở cạnh, để cứ thế mà lồng tay trong tay, để mà tóc bạc dần và da lốm đốm đồi mồi.

Tháng 8 nhẹ nhàng và nền nã, hệt như cái cách chúng ta vuốt ve những nỗi đau đã từng hằn sâu trong trái tim nhau. Chúng ta nguyện đến để ở lại, chứ không phải chỉ đến để rời đi, như những người trước đây.

Tháng 8 hân hoan và vui vẻ, hệt như niềm ao ước một lần nữa tình yêu sống bừng trở lại. Chúng ta gieo vào trong nhau một hạt mầm tin cẩn, và cùng nhau vun tay ươm trồng, tưới tắm cho hạt mầm sinh sôi.

Nhìn thấy người ta người kia có đôi có cặp, quả thật đôi lúc cũng chẳng đành lòng. Bởi vì buồn bã và quẩn quanh mãi một mình, đâu có gì vui. Chẳng thế mà mới mong ngóng vào một ngày tháng 8, có một người xuất hiện, nói tiếng yêu thành thật, rồi người ta ngỏ lời và cứ thế mà gật đầu.

Vốn dĩ đã dọn dẹp gọn gàng trái tim yếu đuối, chỉ chờ người cần đến sẽ đến, vậy mà tới tận tháng 8 rồi vẫn chẳng thấy đâu? Nếu có yêu nhau, hãy yêu nhau vào một ngày tháng 8, để đừng bắt nhau phải đợi chờ nhiều ngày hơn nữa. Cũng đừng trượt qua nhau vội vã trong những ngày thanh xuân đang rất đẹp.

Tháng 8 mùa yêu, sao chúng mình hoài vẫn chẳng tìm ra nhau nhỉ?
   

Guu-Lover                  
Read More

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Mùa đông năm ấy chúng mình đã bỏ lỡ nhau...

  • Bao mùa cây thay lá, bao mùa đông đã trôi qua cuộc đời, thi thoảng tôi vẫn nhớ về cậu ấy như một miền ký ức dang dở nhưng lại lung linh như ánh đèn lặng lẽ trong đêm giá lạnh.
Chúng ta đã từng nắm tay nhau khi sang đường, xe cộ tấp nập hòa lẫn vào tiếng bước chân, khoảnh khắc ấy có lẽ là cảm xúc đẹp đẽ nhất với tuổi học trò của tôi. Rồi thời gian trôi qua, tôi thầm hiểu rằng trong trái tim mình dành cho người kia một tình cảm đặc biệt, nhưng buồn thay chẳng ai đủ can đảm để ngỏ lời. Giữa ngã tư đèn xanh đèn đỏ, cậu rẽ trái còn tôi chọn con đường bên phải, thế là chúng ta lạc mất nhau.
Ngày ấy chúng tôi chọn hai ngã rẽ khác nhau, để lại trong tim tôi một dấu hỏi tới tận bây giờ...

Mà lạ kỳ chẳng ai hiểu nổi lý do, cho đến khi cả hai đã trưởng thành vẫn còn giữ trong lòng niềm hoài nghi về mối tình dang dở mùa đông năm ấy. Tôi cảm nhận trong mắt cậu ánh nhìn dịu dàng y hệt mùa đông năm xưa, nhưng giờ đây chúng ta đã không còn là những cô cậu học trò hồn nhiên như ngày xưa nữa.

Hai đứa đi bên lề cuộc đời nhau, không một lời thanh minh cho những vụng về thuở thiếu thời, cố kìm nén cảm xúc cũ để thời gian phai mờ những vấn nặng trĩu suy tư. Bởi với tôi, cậu chính là chuyến tàu bị lỡ đầy nuối tiếc.

Có chăng bởi mỗi người đều vì cái tôi quá lớn của bản thân mà cứ giấu mãi tình cảm trong tim? Tôi đã đi qua bao nhiêu ngã của những con đường, dừng chân lại chốn cũ, ngã rẽ cũ, nhưng vẫn còn đó hình ảnh từ quá khứ cứ day dứt mãi. Bởi thế nên chưa bao giờ tôi quên được cậu, mối tình đầu tiên, à mà tôi cũng không biết nên gọi tên mối quan hệ của chúng ta là gì nữa.

Lời yêu bỏ ngỏ mãi mãi là điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời!

Chúng ta sống ở hai đầu thành phố, vậy nhưng mỗi lần lơ đãng bên khung cửa sổ thấy bóng dáng ai đó chợt quen thuộc tôi cứ ngỡ là cậu. Tôi đang tự huyễn hoặc chính mình dù biết rằng tình cảm cũ cũng đã chết dần theo thời gian, tôi không nói, cậu im lặng và chúng ta mất nhau mãi mãi.

Ai trong đời cũng sẽ giữ cho riêng mình những lần ngổn ngang cảm xúc, những cái nắm tay buông lơi trong quá khứ không đủ để níu lại một tiếng yêu người. Cho đến khi rời xa, chúng ta mới biết rằng dù ít dù nhiều mình đã từng có nhau, nhưng không kịp trao nhau câu yêu thương trọn vẹn thì phút chia ly vội vàng tiễn biệt tất cả.

Không biết đã bao giờ cậu nghĩ đến tôi dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi? Có người nói với tôi rằng những thứ dang dở thì thường rất đẹp, có lẽ đúng. Chỉ cần một thời gian bẵng đi, tôi có thể không còn tò mò về cậu ở hiện tại, nhưng lại chẳng thể quên được khuôn mặt, dáng hình thân thuộc một thời ấy.
Trong lòng tôi len lén buồn, chỉ là không đủ can đảm để khó trước mặt cậu ấy mà thôi...

Ngày đông năm ấy, chúng mình đã bỏ lỡ nhau, đi về hai hướng ngược chiều nắng gió, ngược cả những yêu thương bỏ ngỏ. Ký ức xa xưa đó với tôi quả thực rất buồn, đến nỗi chỉ cần nhìn lại những bức hình lưu niệm, tim tôi sẽ thắt lại, muốn khóc một lần mà nói ra tình cảm của mình cũng không được nữa.

Mùa đông năm nào đó, tôi và cậu đã cùng nhau nguyện cầu cho ước mơ của cả hai sẽ thành hiện thực. Mùa đông năm ấy, chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội nắm tay nhau, để rồi mãi mãi chỉ còn đọng lại những nuối tiếc không lời.

Mùa đông năm nay và cả những ngày giá lạnh về sau, chúng mình chỉ đi chung một đoạn đường mà thôi...

Guu - Sky'xx          
Read More

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Mỹ nhân Tân Cương làm giảm bạo loạn ở Trung khựa




Khu tự trị Tân Cương nằm ở phía tây bắc tầu khựa - theo tiểu thuyết Kim Dung xưa là khu Tây vực, có núi Bạch Đà nơi ở của Tây độc Âu Dương Phong. Tân Cương ngày nay là một trong những khu vực bất ổn nhất Trung khựa, điểm nóng của những xung đột về sắc tộc, chính trị và tôn giáo khiến hàng trăm người chết. Bạo loạn thường diễn ra do mâu thuẫn giữa người Duy Ngô Nhĩ (chiếm gần 50% dân số, chủ yếu theo đạo Hồi) với người Hán (khoảng 40% dân số)...

Địch Lệ Nhiệt Ba (Dilreba Dilmurat) sinh năm 1992, là người dân tộc Duy Ngô Nhĩ ở thủ phủ Tân Cương. Nổi tiếng qua phim truyền hình Tam sinh tam thế thập lý đào hoa...


Read More

Giờ có Nếu thì cũng chỉ nếu vậy thôi. Chứ người có còn quay trở về bên ta nữa đâu? Ta ước gì , ngày em đến là một ngày rơi mùa hè. Bầu trời lấp lánh những cánh hoa như sao tỏa bay.
Dường như là vẫn thế ǝm không trở lại, mãi mãi là như thế anh không trẻ lại.
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng...